Chân lý

Một hôm ở trên lớp cô giáo dạy học sinh về môt chân lý ”có công mài sắt có ngày nên kim”. Cô ví dụ:
– Nếu chúng ta chịu khó nuôi một đàn gà thì sau này chúng ta sẽ thu được sẽ là những quả trứng thật ngon lành.
Một cậu học sinh ở cuối lớp nói với bạn bên cạnh:
– Tớ không cần nuôi gà cũng có thể thu được trứng.
Cô giáo tức giận liền gọi cậu ta đứng dậy và đuổi ra ngoài vì tưởng cậu ta nói bậy, khi ra ngoài cậu ta vẫn cố ngoảnh lại và nói:
– Em sẽ nuôi một đàn vịt!
Cô: – ?

Năng khiếu

Cô giáo hỏi một học sinh:
– Em học được ở đâu mà viết lắm lỗi chính tả thế này?
– Thưa cô, cái đó không thể học được vì đó là do năng khiếu ạ.
Cô giáo lại hỏi thêm :
– Em có biết sau chữ “A” là chữ gì không?
– Thưa cô, là tất cả những chữ còn lại ạ.
Cô giáo : !!?

Ví dụ

Trong giờ học môn sinh vật, cô giáo giảng cho học sinh:
– Các em không được hôn súc vật, vì như vậy có thể bị lây nhiễm những bệnh nguy hiểm. Em nào có thể lấy cho cô một ví dụ???
Một học sinh xung phong:
– Thưa cô, dì em hay hôn con cún con của dì…
– Và chuyện gì đã xảy ra?
– Con cún đã lăn đùng ra chết.

Tuyên ngôn sinh viên

Hỡi toàn thể sinh viên !!

Chúng ta muốn an lành, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, bọn giảng viên càng lấn tới, vì chúng quyết cho chúng ta rớt một lần nữa.

Không ! Chúng ta thà hi sinh tất cả chứ không để bị đuổi, nhất định không để thi lại ….

Chúng ta phải đứng lên !

Bất kỳ sinh viên nào, dù nam hay nữ, dù thằng giỏi hay thằng đần. không chia mập gầp hay cao thấp. Hễ là sinh viên thì phải làm mọi cách để thi tốt. Ai có sức dùng sức, ai có đầu dùng đầu. Không có sức, có đầu thì phải quay cóp, sử dung tài liệu ….Ai cũng phải ra sức chống bọn giảng viên, bọn phòng đào tạo.

Giờ đứng lên đã đến. Ta phải chấp nhận hi sinh rất nhiều để vượt qua các kỳ thi, để không bị thi lại…

Dù phải cày, dù phải trâu bò, dù cho nhan sắc tàn phai…., dù phải lừa thầy, phản bạn.. nhưng.. với tấm lòng sẵn sàng hi sinh…sẵn sàng chấp nhận bi đuổi học .. thắng lợi nhất định về ta…

Tôi nói các bạn nghe rõ không !!!

Trích trong lời kêu gọi sinh viên kháng chiến – đọc trong ngày khai giảng

5-9-2006

Đoán tuổi thầy

Cả lớp học ai cũng sợ môn logic. Hôm nay được biết cô giáo chủ nhiệm bị ốm, đứa nào cũng hí hửng. Nhưng sự hí hửng đó nhanh chóng qua đi khi cả bọn nghe tiếng thông báo là sẽ có người dạy thay.
Một thầy giáo lạ hoắc bước vào lớp và ngay lập tức ra đề để kiểm tra. Thầy giáo ra đề như sau:
– Biết rằng máy bay nhanh hơn đi ô tô, ô tô lại đi nhanh hơn xe máy, xe máy lại đi nhanh hơn xe đạp, xe đạp lại đi nhanh hơn người đi bộ. Vậy câu hỏi mà tôi đặt ra ở đây là: “Năm nay tôi bao nhiêu tuổi?”
Cả lớp nghe xong im phăng phắc, cắn bút… Trong đầu mỗi đứa không thể nào tìm ra được mối liên hệ nào giữa câu hỏi thầy đặt ra và tuổi của thầy. Thấy im lặng thầy giáo lắc đầu:
– Các anh, các chị không chịu động não suy nghĩ gì cả. Bây giờ trong đầu của các anh chị nghĩ gì cứ nói ra cho tôi biết, tôi hứa là sẽ không phạt các bạn.
Lúc đó ở cuối lớp có một cánh tay rụt rè giơ lên.
– Thưa thầy, em đoán thầy 38 tuổi.
Thầy giáo nở nụ cười mãn nguyện:
– Sao anh biết? Hãy giải thích tôi nghe!
Cậu học trò đáp:
– Dạ thưa thầy! Em có một thằng em họ, năm nay 19 tuổi, nó bị tâm thần phân liệt từ nhỏ. Hôm trước đi khám, bác sĩ bảo nó bị 50% rồi, nên em đoán người ra đề bài này chắc chắn phải gấp đôi tuổi của nó ạ!?!