Không có cuống

Năm nọ, 3 đối thủ, Mỹ, Việt Nam, và Trung Quốc đều lọt vào vòng chung kết thi vẽ quốc tế. Rút kinh nghiệm từ trước (Trạng Quỳnh vẽ rồng đất với Trung Quốc), phía Trung Quốc dặn nữ hoạ sĩ của mình là phải đề phòng anh chàng hoạ sĩ của VIệt Nam. Họ lên phương án là Việt Nam làm gì thì sẽ bắt chước làm y như vậy để tránh bị chơi xỏ.
Ðến ngày thi, sau 3 tiếng trống, hoạ sĩ Mỹ vẽ được một con hổ rât oai phong. Ðến lượt anh chàng Việt Nam, chẳng nói chẳng rằng, tụt luôn quần, nhúng mông vào chậu màu rồi ngồi lên giấy vẽ. Nữ hoạ sỹ Trung Quốc thấy vậy, cũng bắt chước, tụt quần nhúng mông vào chậu màu và ngồi lên tờ giấy vẽ.
Ðến lúc công bố giải, Việt Nam được nhất vì vẽ nhanh và đẹp, Mỹ giải nhì, Trung Quốc giải ba. Phía Trung Quốc bèn hỏi ban tổ chức:
– Tại sao cũng vẽ giống nhau mà Việt Nam lại được nhất?.
Ban giám khảo trả lời:
– Cả hai đều vẽ quả cà chua nhanh và đẹp nhưng vì Việt Nam vẽ quả cà chua có cuống, còn phía Trung Quốc vẽ quả cà chua không cuống, Việt Nam thắng là phải rồi.

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook