Truyện cười: ăn đào xứ lạng

Năm ấy, đoàn chúng tôi đi du lịch Lạng Sơn. Xứ Lạng không chỉ nhiều danh lam thắng cảnh mà còn có hoa quả rất ngon, đặc biệt là đào Mẫu Sơn


Năm ấy, đoàn chúng tôi đi du lịch Lạng Sơn. Xứ Lạng không chỉ nhiều

danh lam thắng cảnh mà còn có hoa quả rất ngon, đặc biệt là đào Mẫu Sơn.

Vừa bước chân xuống xe, tôi và cậu bạn nháo nhác tìm… đào. Chẳng phải tìm lâu, ngay gần khu đỗ xe đã có mấy hàng đào của bà con dân tộc mang trên rừng xuống. Anh em chúng tôi nhào ngay đến chỗ cô gái có đào trông ngon nhất. Là đoán vậy thôi, chứ đã xơi đâu mà biết ngon nhất hay ngon nhì.

Cô em bán hàng mắt long lanh, miệng chúm chím tươi như hoa đào mùa xuân.

– Bao nhiêu một chục vậy em?

– Dạ! Mười quả một chục anh ạ!

Ha, ha… Đừng tưởng “em nó” hiền mà trêu ghẹo nhé.

– Bán cho bọn anh hai chục quả, ăn tại chỗ!

Cô bán hàng chọn ra một đĩa đào để lên chiếc bàn gỗ, sau đó đơm ra một đĩa cơm nếp và nói:

– Đào phải dùng với cái này.

Chà, ăn đào với cơm nếp? Món lạ đây, hẳn là đặc sản mà dưới xuôi chưa biết cũng nên.

Chúng tôi thò tay… véo cơm nếp nhoay nhoáy, một miếng cơm nếp lại làm miếng đào. Ngon! Công nhận là quá ngon, cảm giác vừa bùi vừa mát, ăn đến đâu biết đến đó. Loáng cái đã hết hai đĩa cơm nếp và hai chục quả đào. Xong, chúng tôi mua thêm một túi to vừa đào vừa cơm nếp đem về xe cho mọi người thưởng thức.

Khi tính tiền, cô gái bán hàng mủm mỉm cười:

– Trên này, ăn đào là phải lăn qua cơm nếp cho dính hết lông. Mấy anh ăn khác trên này quá! Nhưng thấy mấy anh nhiệt tình nên em không can, với lại cơm nếp loại này chỉ dành cho… lợn ăn nên các anh dùng thoải mái, không tính tiền!

Trời !!!

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook