Truyện cười: bài học

Câu chuyện này đã được truyền tụng trong dân gian từ lâu…
Ngày xửa ngày xưa… xưa lắm! Tận cái thời chưa có… tham nhũng!

Tại một làng nọ có cặp chiến hữu hoàn cảnh khá giống nhau. Cả hai đều
ly nông từ lâu nhưng lại bất ly hương. Khốn nỗi ở cái xứ bước ra là
ruộng bước vào là nương này mà không biết cày, biết cấy thì xóa đói
cũng chẳng xong chứ nói gì giảm nghèo.

May mắn là cả hai đều có vợ đảm đang tần tảo. Nhưng bám gấu váy đàn bà
mãi cũng nhục, sau nhiều độ nhậu lâm ly bi tráng nghiên cứu, điều tra,
tìm hiểu… lẫn nhau, cả hai mới phát hiện rằng đàn ông tay nào cũng
nhậu cả nên quyết định đi buôn rượu.

Nghe chồng phân tích, một vốn bốn lời, thị trường rộng mở, gương mặt
hai chàng đỏ gay múa tay múa chân minh chứng rõ rệt, hai cô vợ thấy
cũng có lý nhưng cũng cố vặn vẹo:

– Lỡ ế thì sao?

– Không bao giờ! Vợ có thể ế chứ còn rượu thì không. Cùng lắm thì tụi anh sẽ ráng… uống hết!

Câu trả lời hoàn toàn thuyết phục. Dầu sao họ cũng uống, lỡ kẹt thì uống rượu nhà giá gốc lại khỏi phải lo ngộ độc.

Vốn là người chịu khó chịu thương, hai cô bàn với nhau cùng hợp tác nấu
rượu cho chồng đi bán. Gia cảnh cũng chẳng khấm khá gì lại phải vay vốn
để sản xuất nên cả hai rất tiết kiệm: gạo mua tận gốc, củi lửa tận
dụng, hèm dùng nuôi heo… để giảm giá thành.

Hôm tiễn chồng lên ghe với chum rượu, bao gạo, bịch khô… và một đồng
bạc tích cóp từ lâu, hai cô sụt sùi dặn dò ráng tằn tiện, luôn nhớ câu
“tiểu phú do cần”…

Chiều xuống, giữa mênh mông sông nước, không ai dòm ngó, hai chàng bỗng
cảm thấy buồn buồn ngưa ngứa. Nuốt ực một cái, chàng A bậm môi quẳng ra
đồng bạc:

– Bán tôi một lít!

B hí hửng đong và cả hai bắt đầu nhâm nhi… Vừa cạn lít đầu tiên, nhìn
con cá khô mặn mới chỉ mất cái đầu, anh B tức tối móc đồng bạc ra dằn
mạnh:

– Anh em mình dãi dầu mưa nắng để làm giàu mà họ trả công quá bèo. Lấy thêm lít nữa!

Lúc này đến phiên chàng A cặm cụi đong…

Chiếc ghe cứ thế xuôi dòng, đồng bạc chạy qua chạy lại, rượu cứ vơi dần…

Sau ba ngày mua bán lòng vòng, chum đã cạn queo. Hai chàng bèn múc nước sông đổ vào, quay ghe về bến.

Nhìn chồng hốc hác hẳn đi sau ba ngày buôn rượu báo cáo kết quả kinh
doanh với đủ mọi lý do khách quan như trời mây, sông nước, tại chất
lượng hàng… vô cùng thuyết phục, nhưng vẫn bán tin bán nghi, một nàng
vốn hời hợt giở chum ra xem qua thấy vẫn còn đầy sóng sánh nên thông
cảm bỏ qua. Cô kia đáo để hơn, chấm ngón tay vào nếm thử, biết ngay sự
việc. Nhưng xấu chàng cũng hổ thiếp, nên đành ngậm tăm, chờ đến khuya
mới lôi nhau ra xử lý nội bộ!

Được vài ngày, hai chàng lại ỉ ôi hứa hẹn sẽ rút kinh nghiệm, vừa học
vừa làm… Lỡ phóng phải theo, hai cô vợ lại tiếp tục vay vốn, còng
lưng nấu rượu cho chồng đi buôn cho đến khi lụn bại!

Đây rõ ràng là một câu chuyện tham nhũng điển hình. Của công cứ lần lượt thất thoát vào túi riêng, Bài học rút ra:

– Không giao trọng trách cho kẻ bất tài.

– Chớ bố trí người thân vào cương vị lãnh đạo.

– Phải thẩm định kỹ các dự án.

– Luôn kiểm tra chặt chẽ, không tạo kẽ hở.

– Trả lương thỏa đáng.

– Người giám sát phải có đầy đủ năng lực và trách nhiệm.

– Thận trọng trong việc sử dụng vốn, nhất là vốn vay.

– Xử lý nghiêm minh các sai phạm.

Cuối cùng nên nhớ, thương trường không phải… nhà trường! Phải đào tạo mới sử dụng, đừng sử dụng rồi mới… đào tạo!

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook