Truyện cười: đoạn kết của những phát minh

Ngài
chủ tịch hội đồng nghiên cứu khoa học khẽ hắng giọng, sửa lại nút thắt
cà vạt, chỉnh lại gọng kính vàng choé và liếc đôi giày mới đánh xi cách
đây đúng 45 phút.

– Thưa quý vị, tôi xin nhấn mạnh là hôm nay chúng ta họp kín. Không một
tờ báo nào biết, đài truyền hình và đài phát thanh cũng mù tịt. Chúng
ta đã không có một công trình nghiên cứu hay phát minh nào, dù quý I đã
qua. Chúng ta phải tự giải thoát, và trên tinh thần đó, tôi yêu cầu tất
cả các đề án nghiên cứu hay phát minh đều phục vụ cho chúng ta, cho đàn
ông, cho những kẻ luôn bị đè nén, những kẻ sống trong tâm trạng phập
phồng, không có lấy một ngày thanh thản. Những tràng vỗ tay làm trần
nhà rung lên bần bật, đèn chùm kêu loảng xoảng. Một chàng trai trẻ đứng
phắt dậy, giơ cao lọ thuỷ tinh nhỏ:
– Thưa quý vị, đây là cứu tinh của chúng ta. Cho dù chúng ta có uống
hết cả vại bia tươi Flag, mấy két Heineken, vài chục chai Hennessy thì
vẫn bình yên vô sự. Chỉ cần phết một chút hoá chất này lên cổ áo, tất
cả mùi men sẽ biến mất trong vòng 2,1 giây. Tiếng vỗ tay có vẻ to hơn
lần trước, thậm chí những đại biểu khả kính ở hàng ghế đầu còn giãy lên
đành đạch vì sung sướng. Chàng trai vừa ngồi xuống, một vị trung niên
đứng dậy, xoay xoay một lọ nhỏ trong như lọ keo xịt tóc:
– Vâng, còn đây là kẻ xoá dấu vết. Áo sơ mi hay khăn tay có dính vết
son và vương mùi nước hoa lạ sẽ được khử sạch trong vòng 1,9 giây. Một
số đại biểu ôm nhau, ngã vật ra sàn nhà, y như các tuyển thủ Real
Madrid đoạt cúp C1 năm 2000. Nhân vật thứ ba đứng lên, hùng hồn không
kém:
– Xin giới thiệu một hoá chất lạ mà tôi phải mất 4 năm 6 tháng 12 ngày
3 giờ 9 phút 12 giây mới tìm ra. Nó được nén thành viên nhộng, giúp
thần kinh trung ương vẫn tự chủ dù ta ngủ say đến mấy. Nó không cho
phép ta phát âm các từ “Mai, Lan, Cúc, Trúc”, hay “ôi, em yêu!” trong
giấc mơ. Có thể nói, thanh quản và các cơ lưỡi bị khoá chặt. Khoảng 2/3
hội trường khóc nấc lên vì sung sướng. Ngài chủ tịch đã có vẻ lúng túng
vì phát minh nào cũng đầy tính nhân bản và thuyết phục. Ngài đang xoa
cằm thì một anh chàng đầu đinh, đeo khuyên tai nhảy lên sân khấu:
– Thưa quý vị, vật bỏ gọn trong tay tôi là một bộ điều khiển thông
minh. Nó cho phép chúng ta vẫn theo dõi đầy đủ các trận thi đấu của
Euro, World Cup, cúp C1, giải vô địch Anh, Italia, Tây Ban Nha, kết quả
Sông Lam Nghệ An gặp Thể Công. Trong khi đó, màn hình vẫn hiện lên
những bộ phim Hàn Quốc, những “Lan và Điệp”, hay “Tình đầu chưa nguôi”.
Thiên hạ chỉ được xem ảnh ảo, còn bóng đá mới là thật và vĩnh cửu. Lần
này thì tuyệt đại đa số đều nhảy kiểu ráp và tung hết mũ mão lên. Một
gã tóc dài như con gái lẳng lặng đi lên, trịnh trọng giơ ra chiếc áo
cánh dơi. Cả hội trường nín thở. Gã hắng giọng, cất tiếng nhỏ nhẹ:
– Đây là áo tàng hình được làm từ sợi Kevlar, sợi Carbon, tinh thể muối
ăn và axit sulfurique loãng. Người ngồi sau xe chỉ việc khoác nó vào là
sẽ biến mất. Chúng ta cứ thong dong ngoài phố mà chẳng sợ ai bắt gặp.
Người ngồi sau lưng tha hồ mà ôm eo ta, thoải mái mặc áo hai dây, váy
ngắn, quần lưng xệ. Bây giờ thì trong hội trường đầy những tiếng nấc
nghẹn vì quá hạnh phúc. Ngài chủ tịch biết giờ phút long trọng đã đến.
Ngài lập cập đứng dậy, vừa định tuyên bố, cả hội trường bỗng im bặt.
Một không khí chết chóc bao trùm. Phu nhân chủ tịch đang đứng ngay ở
cửa chính. Gã bảo vệ bị trói giật cánh khuỷu và bị nhét giẻ vào mồm.
Ngài chủ tịch thu hết tàn lực, thều thào:
– Gi…ải…tán… Có tiếng ai đó ai oán như vọng lên từ diêm la địa phủ:
– Hồn ai nấy giữ!

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook