Cáo trạng…chồng

Trên đời ngàn vạn điều cay đắng
Cay đắng chi bằng chống lộn lầy…
(tức: lấy lộn chồng)

Anh vỗ ngực xưng danh: Lưu linh gọi đây là sư phụ

Rồi vểnh râu tự mãn: Thằng Bần còn lạy tớ sứt đầu…

Chén chú chén anh cứ năm ngày ba trận

Tiến lên, xập xám, điều binh khiển tướng suốt canh thâu

Việc sau trước, trong ngoài anh phó mặc cho quần hồng xoay xở

Cha mẹ yếu già, con thơ ăn học, anh cậy tay vợ đảm dâu hiền

Người ta lên ruộng xuống bờ là chỗ dựa cho gia càng êm ấm

Chồng tui xó chợ đầu đường ngồi không nên mà đứng cũng không xong

Đêm tui đấm ngực than trời, số sao số ăn mày mấy quận
Ngày nuốt lệ rơi thầm, phận sao phận bạc mấy vôi

Nếu anh không kíp lai tỉnh quay đầu

Thì dây cáp cũng bung chớ dây chuông thì nhằm nhò gì mà tui không dứt đứt

Mấy lời hơn thiệt, cạn tỏ nguồn cơn

Buông chai là tỉnh, bớ anh!

Giã từ 52 cửa mê đồ, hỡi bậu!

Thì mới mong câu: đầu bạc răng long.

Chớ bằng anh không lãng tử hồi đầu

Thì răng chắc không còn mà đầu hết tóc

cũng chẳng mong ngày tái gầu mỡ nạm…

Hiền thê… thảm lưu thủ bút!

 

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook