Ai bảo không ga- lăng

My Chúc (tự

là Tử Trọng) nguyên là con một nhà hào phú người Đông Hải, một bữa ra

thành Lạc Dương mua bán, khi về đến nửa đường gặp một người
con gái

xinh đẹp xin đi nhờ xe.

Chúc
xuống đi bộ, nhường xe cho người con gái ấy ngồi. Người ấy cứ nhất định
mời My Chúc lên cùng ngồi. Chúc lên xe, ngồi thực nghiêm trang, mắt
không trông ngang lần nào.

Đi được vài dặm, người con gái xin xuống xe, từ giã My Chúc và nói rằng:

– Ta là Hoả Đức Tinh Quân, phụng mệnh Thượng Đế xuống đốt nhà ngươi đêm nay. Người nên về nhà dọn dẹp hết đồ đạc đi.

Nói rồi biến mất.

Chúc
thất kinh vội vàng chạy về. Tối hôm ấy quả nhiên trong bếp phát hoả,
nhà cửa cháy hết. Chúc cũng vì thế mà đem gia tài phân tán, cứu giúp
người nghèo khó.

Sau này, khi lên Thượng giới, My Chúc gặp lại Hoả Đức Tinh Quân bèn nói như trách:

– Hồi đó nữ thần đã thương, báo trước vụ đốt nhà sao không thương cho trót mà đừng đốt nữa?

Hoả Đức Tinh Quân tức giận:


Ta xinh đẹp thế này, vậy mà ngồi chung xe với ta ngươi không thèm nhìn
một lần, nên ta cứ đốt cho nhà ngươi biết phép lịch sự với phụ nữ.

– ?!?

 

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook