Hôn nhân là những dấu hỏi

– Sao anh về muộn thế?

– Mấy giờ rồi mà em bảo muộn?

– Anh không có đồng hồ à?

– Em tưởng cái đồng hồ chết tiệt của anh không bao giờ chết ư? – Thế sao anh không hỏi người ta?

– Người ta là ai? Em định ám chỉ người nào thế?

– Anh tưởng là tôi không biết gì ư? Thế anh lê la ở những xó xỉnh nào mà đến bây giờ mới vác mặt về nhà?

– Em học ở đâu những cách ăn nói với chồng như vậy?

– Thế anh bảo tôi phải ăn nói với anh như thế nào?

– Em không thể tìm được lời lẽ có văn hóa hơn một chút hay sao?

– Thế anh tưởng rằng anh có văn hóa lắm ư? Anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?

– Can gì đến em?

– Tại sao anh cứ trả lời câu hỏi của tôi bằng câu hỏi của anh?

– Tại sao không?

– Tôi hỏi lại: anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?

– Tiền đâu mà bia với rượu?

– Thế thì lương mới lĩnh đâu hết rồi?

– Em tưởng rằng lương anh nhiều lắm à?

– Anh đưa hết tháng lương cho con nào vậy?

– Em cho rằng ngoài em ra, mọi người phụ nữ khác đều là loại cấp thấp cả hay sao?

– Không phải là con nào thì tiền đâu hết rồi? Hả…? Hả…?

– Tại sao cô lại tru tréo lên như thế?

– Không tru tréo lên để anh muốn làm gì thì làm à?

– Bơn bớt cái mồm đi có được không?

– Tôi không bớt thì anh định làm gì tôi?

– Cô không thách thức tôi đấy chứ?

(Bạn có thể viết tiếp đến… cuối tuần sau luôn)

 

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook