Con bò chậm tiêu

 trong khu rừng nọ có một tục lệ là mỗi ngày một con thú đại diện lên
kể một câu chuyên. câu chuyện đó phải thật là vui, vui đến nỗi mà tất
cả các con thú đều phải cười hoặc là một câu chuyện thật là buồn đến
nỗi mà con thú nào cũng phải khóc . Nếu như mà ko đáp ứng được đk này
thì con thú kể chuyện đó sẽ bị các con thú khác ăn thit.

– Ngày đầu
tiên là con thỏ lên kể, thỏ ta kể câu chuyện hài, vui đến nỗi mà tất cả
các con thú khác đều bật cười, có con cười đến nỗi toét cả hàm (:d).
Nhưng duy nhất chỉ có con bò là ko cười mà người cứ trơ ra. Các con thú
khác ngạc nhiên lắm nhưng cũng phải bắt con thỏ ra làm thịt.
– qua ngày thứ hai, đến lượt anh hưu cao cổ ra kể . Lần này rút kinh
nghiệm vụ anh thỏ, Hưu cao cổ kể câu chuyện rất buồn . cảm động đến mức
ai cũng phải rơi lệ, nhưng cũng con bò hôm qua cười rất to, như là vừa
trúng lô. Lần này ngạc nhiên quá nên chúa sơn lâm mới hỏi con bò:
– Này bò hôm quá thằng thỏ kể câu chuyện vui thế kia sao mày ko cười mà
hôm nay anh hưu kể câu chuyện cảm động đến nỗi tao còn phải rơi nước
mắt vậy tại sao mày cười .
– con bò trả lời : dạ thưa nãy giờ tôi nghĩ lại câu chuyện của anh thỏ hôm qua vui quá nên ngồi cười a…

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook