Thư tình xuyên thế kỉ p3

Ngày hờn, tháng rỗi, năm chia tay, thế kỷ buồn!

E ngồi buôn chuyện với hàng tá cái nick name để quên A. Kể từ ngày dày công chát chít và biết A qua cái My computer có nối mạng Internet. E đã biến mình thành một con người lột xác với cái mác…dịu hiền.
Mỗi khi cái Messenger rực sáng mặt cười là người E dạo rực tưng bừng, E không ngừng tay lướt trên bàn phím và Enter lia lịa,với mấy lời Hi và bibi quen thuộc. Khi đã nói nhiều thì phải cho nhiều và chúng ta đã …liều cho nhau cái….webcam. Nhưng không có buổi hẹn hò nào ngoài đời cả vì cả hai đều sợ mất đi tình cảm….ảo. Mặc định thời gian cứ”đến hẹn lại lên” mỗi khi cái mặt cười Yahoo rực sáng. Bao nhiêu buồn vui giận hờn lại chút cành cành, cạch cạch trên bàn phím cứ như mình đến cả thế kỷ không gặp nhau được nhiều nên còn bao điều chưa nói hết.

Nhưng chết là ở cái cả hai không có số điện thoại của nhau nên chỉ hẹn giờ lên mạng và… đợi. Thế rồi”đợi mãi anh lên anh chẳng lên”, E ngồi thao thức nuốt cục tức trong lòng rồi chặc lưỡi cắn sứt…đầu móng tay nghĩ hơi cay cay: “Chắc giờ đang say bên con nào ấy nhỉ?”. Để rồi nhắn một tràng tin nhắn xỉ vả, hờn ghen, giận dỗi và Sign out. Vậy mà A chẳng đếm xỉa ngó ngàng qua. Đã bao lần em… rình dập, đợi chờ nhưng đến giờ A vẫn bặt vô âm tín. E ngồi tím tái ruột gan nên phải lang thang vào Room char xem có sát sinh được thằng nào cho hạ hoả hay không. Rồi E quyết định bỏ xó cuộc tình Online của đôi mình.

Thôi E tiếp tục chat đây,bibi You và Never again You nhé. A ráng kiếm bé nào khác mà chơi, thi thoảng dở hơi thì nhờ tới cái mặt cười của em vậy

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook