Túng thế, nói liều

Một anh đã phải vợ có máu hay ghen lại còn đi
rước một cô vợ lẽ về nhà; để đến nỗi vợ cả sinh chuyện lôi thôi, đêm
đêm mang nhốt vợ lẽ vào trong buồng, bắc chõng nằm ngang cửa, canh giữ,
không cho anh chồng bén mảng đến.

    Anh ta tức quá, chẳng biết làm thế nào mà vào lọt được.

    Một đêm, tưởng chừng vợ cả nó ngủ đã say, mới thừa cơ chui qua chõng lẻn vào, thầm thì với vợ lẽ.

    Vợ cả thấy động, giở dậy, đốt đèn đi soi. Anh nọ vội vàng
chui ngay xuống gầm giường, ngồi ẩn. Chẳng may nó soi thấy cậu; nó mới
hỏi ngồi làm gì chồm chỗm ở đấy.

    Cậu ta túng thế quá, nói liều rằng:

    – Ngồi ỉa, chứ ngồi làm gì!

    – Ỉa thì cứt đâu?

    – Cứt ăn mất rồi, chứ đâu!… 

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook