Nhớ dai

Ngay giữa chợ, Abdul đánh một tiếng rất to. Quá xấu hổ, anh thu xếp đồ

đạc và rời khỏi nhà. Bốn mươi năm sau, khi đã già và ốm yếu, anh quyết

định về thăm quê hương lần cuối trước khi chết.

Anh ta tự nhủ đến lúc này chắc chắn chẳng ai còn nhận ra anh ta. Khi

anh ta về, cái chợ đã được thay thế bằng một tòa nhà lớn. Anh bèn hỏi

một người qua đường “ tòa nhà này xây dựng từ bao giờ”. Người lạ đáp “6

năm, 2 tháng và 8 ngày sau khi Abdul “xì hơi” lần cuối ở chợ.

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook