Nhà báo.

Một chàng trai tiếp cô bạn gái. Người đẹp tán tụng bài báo của chàng

viết thật hấp dẫn, lý luận thật sắc bén, ý nghĩa thật cao kỳ và rất lấy

làm khâm phục chàng quá kín đáo, có tài mà giấu không bao giờ nói trước

cho bạn bè nghe. Chàng trai nở phồng mũi, nhưng cố tìm lời lẽ nhũn nhặn

cho rằng đó mới là bài đầu tay, còn nhiều khuyết điểm, cần phải học hỏi

thêm.

Giữa lúc kẻ tung người hứng, có một ông khách đứng tuổi cầm cặp da
gõ cửa xin vào gặp nhà báo. Chàng trai mời ngồi, giới thiệu cô bạn và
hỏi:
Ông là ai? Đến tìm tôi có việc gì?
Khách trả lời câu hỏi sau:
Tôi đến trước hết để biết mặt một nhà báo có tài.
Nhà báo mỉm cười sung sướng:
Hân hạnh cho tôi quá! Cám ơn ông. Tuy nhiên tôi còn phải tìm tòi và cố gắng thêm nữa.
Nói xong, chàng liếc nhìn cô bạn như ngầm khoe kết quả tốt đẹp của mình gặt hái được.
Ông khách nói:
Tôi không ngờ nhà báo còn trẻ tuổi quá mà có những ý kiến cao kỳ như
các bậc lão thành. Tôi xin mạn phép hỏi một câu vì tôi không phải là
người trong giới cầm bút. Chẳng hay toà soạn có trả tiền thù lao cho
nhà báo không?
Chàng trai vờ nhũn nhặn:
Dạ có. Ông chủ bút mời tôi đến nhờ viết nhiều bài nữa.
Ông khách móc túi lấy một tờ báo cũ và thẻ căn cước để trên bàn, mỉm
cười: Vậy thì nhà báo hãy đưa số tiền ấy cho tôi vì bài báo đó của tôi
viết sáu năm trước. Xin nhà báo coi thẻ căn cước để xác nhận tên tôi,
và bài đăng trên báo này.

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook