Khúc ruột cũng không cho

Ngày xưa, có một ông quan nọ ỷ có chút chữ nghĩa nên thường tỏ ra xem thường mọi người. Một hôm cao hứng ông phán:

– Hễ ai đáp trọn những câu đối của ta, ta sẽ thưởng cho một con heo bự.

Có anh nông dân đến nhà quan xin được vào đối như lời quan truyền. Quan nhìn anh rồi hất mặt đi không thèm nói một lời, đoạn ông đưa một ngón tay lên. Anh nông dân thấy vậy liền giơ hai ngón tay đối lại. Quan giơ tay lên ba ngón. Anh nông dân liền giơ lên bốn ngón. Có vẻ ra chiều suy nghĩ, quan lấy hai cánh tay khỏa ghép vòng tròn trước mặt. Anh nông dân liền đưa cánh tay lên chặt xuống. Quan lắc đầu, mặt mày méo xẹo đành phải chịu thua và bảo gia nhân thả con heo cho anh nông dân dẫn về. Vợ quan hớt hải chạy ra hỏi:

– Sao ông thua nó dễ dàng quá vậy?

Quan lắc đầu đáp:

– Không ngờ nhà nông mà có cái thằng thông minh quá vậy. Tôi nói “Nhất quan âm” nó đối “nhì bồ tát” tôi nói “tam thánh” nó đối “tứ hiền” tôi ra câu “vầng nhật nguyệt kết thành một khối” tưởng là nó ngắc ngứ đoạn này, ai dè nó trả lời đúng là: “dải ngân hà chia xẻ hai phần”. Thành ra mình thua chứ còn gì nữa.

Thấy chồng dẫn heo về, vợ anh nông dân mừng rỡ, sốt sắng hỏi chồng:

– Mình đối ra làm sao mà thắng quan hay vậy?

Anh nông dân đáp tỉnh rụi:

– Quá dễ, sáng sớm chưa ăn gì hết mà ông hỏi: “Một đòn bánh tét ăn có hết không?” tôi liền trả lời: “Hai đòn cũng hết” rồi ông thách: “ba đòn…” tôi nói ngay là: “bốn đòn cũng xong!”. Ông biết là đã thua tôi, suy nghĩ mãi cuối cùng ông xin lại “bộ lòng”, nghĩ mà ghét, quan gì mà keo bẩn. Tôi trả lời dứt khoát “khúc ruột cũng không cho!”. Cuối cùng ông đành thả heo cho tôi dẫn về, thế thôi chớ có gì đâu.

Nguồn: sưu tầm

Bình luận Facebook